
Tình cờ nghe đc 1 bài hát mang tính thời sự vô cùng...
Tính ra cũng đến Hà Nội được vài lần, đi làm nhiệm vụ mà cứ như đi hội, nhiệm vụ chính không thành nhưng vụ đi chơi thì phải nói là thích thú dữ dội. Trải qua một cuộc bể dâu mới thêm tình cảm với những cụ già Hà Nội, cân đo 2 trăm 1 người, cân hai người trả 5 trăm, bảo rằng cụ ơi không cần phải thối đâu. Cụ quả quyết rằng không được, không được. Tờ 1 trăm đồng khi ấy ở thành phố HCM làm sao tìm được nhưng lại cho chị Gấm rồi, nhưng không sao, cũng rất là vui lắm đó. Đi mua súng đồ chơi ở 1 con đường toàn là bán đồ chơi cũng có nhiều kỉ niệm, ngoại hình vốn thấp bé nên phải lựa kĩ khẩu nào hoành tráng đế mà phòng thân, thế rồi lựa mãi quay đi quay lại thấy chúng nó biến mất đường nào rồi, hỏi thăm đường 1 cụ già ngồi trước tiệm đồ chơi. Con ơi con cứ đi thế này, thế này,... một vòng cung,... 1 hình chữ nhật... một hình vuông... chiều dài là 100m..., 50 m đầu tiên, sau đó... sau đó... và ... không nhớ hết. Chỉ nhớ mỗi bấy nhiêu thôi, làm sao mà về. Nhưng thương cụ ghê, cụ sợ con quên nên dặn kĩ quá, cụ ơi, con chỉ nhớ mỗi cụ thôi.
Kỉ niệm từ thuở nào thuở nao, sao bây giờ vẫn nhớ, mấy hôm nay hay bị 1 bé gọi là "ông già" (haha), thôi thì phòng khi mình già thật, ghi ra sau này còn có cái để mà tìm mà nhớ.
Dạo này cái blog cứ bị sao sao, không post được gì hết bao nhiêu thứ muốn post, thui thì những ai có quan tâm cứ click vào đây để mà nghe nhạc nhé!!!
Còn đây là bài hát mang đậm tính thời sự, mời click vào đây
Nhạc gốc: Nhạc sĩ Trương Quý Hải.
Lời và ca sĩ mới: Đinh Công Sáng.
Hà Nội mùa này phố cũng như sông
Cái rét đầu đông, chân em run ngâm trong nước lạnh
Hoa sữa thôi rơi, em tôi bơi cả chiều trên phố
Đường Cổ Ngư xưa, ngập tràn nước sông Hồng...
Hà Nội mùa này chiều không có nắng
Phố vắng nước lên thành con sông
Quán cóc nước dâng ngập qua mông Hồ Tây, giờ không thấy bờ...
Hà Nội mùa này lòng bao đau đớn
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay
Cho đến đêm qua lạnh đôi chân
Giờ đây, lạnh luôn toàn thân.
Hà Nội mùa này phố cũng như sông
Cái rét đầu đông, chân em thâm vì ngâm nước lạnh
Hoa sữa thôi rơi, em tôi bơi cả chiều trên phố
Đường Cổ Ngư xưa, ngập tràn nước sông Hồng...
Hà nội mùa này người đi đơm cá
Phố vắng nước lên thành con sông
Quán cóc nước dâng ngập qua mông Hồ Tây, tràn ra Mỹ Đình.
Hà Nội mùa này lòng bao đau đớn
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay
Cho đến đêm qua lạnh đôi chân Giờ đây, lạnh luôn toàn thân...